Quán trà đá

Mọi thông tin về FC Barcelona
 
Ferran Reverter chính thứcc trở thành Giám đốc điều hành (CEO) của FC Barcelona. Đây là vị trí sẽ kết nối trực tiếp báo cáo với Hội đồng quản trị và chịu mọi trách nhiệm điều hành hoạt động của Câu lạc bộ dưới sự chỉ đạo của Chủ tịch Joan Laporta. Reverter thay thế Óscar Grau. Ông có bằng kinh tế tại Đại học Pompeu Fabra (1994), ông cũng theo học Chương trình phát triển quản lý tại Trường Kinh doanh IESE của Đại học Navarra. Trước khi về với FC Barcelona, ông là Giám đốc Điều hành của Tập đoàn bán lẻ đa quốc gia MediaMarktSaturn (Đức) từ tháng 10/2018 đến nay. Ferran là một tín đồ của thể thao và thường xuyên chạy bộ mỗi ngày. Adblock test (Why?) Đọc chi tiết...
 
Sergi Barjuan - cựu cầu thủ của Blaugrana, người bạn đồng trang lứa với Pep Guardiola chính thức trở thành HLV của Barça B. Sergi Barjuan thay thế Francisco Javier García Pimienta dẫn dắt đội B với bản hợp đồng có thời hạn đến 30/06 năm 2023. FC Barcelona nhận xét về HLV đội B đang trải nghiệm đến thời kỳ thứ 3 cùng CLB. Cụ thể Sergi Barjuan gắn bó thời kỳ làm cầu thủ với Blaugrana trong 14 năm. Thời kỳ tiếp theo khi treo giày, ông làm công tác huấn luyện đội U19B trong 2 mùa (2009-2011) và xin nghỉ sau khi Barça có chủ tịch mới là Sandro Rosell. Trong 10 năm qua, Sergi Barjuan làm HLV các đội Recreativo de Huelva (2012/13), RCD Mallorca (2016/17) và gần nhất là Zhenjiang Greentown ở Trung Quốc (2017-19) Sergi Barjuan đã chơi tổng cộng 386 trận, ghi 11 bàn trong màu áo đội 1 và giành 9 danh hiệu các loại. Trước đó ngày 11/6, FC Barcelona thông báo ngắn gọn việc chấm dứt hợp đồng với Francisco Javier García Pimienta sau nhiều năm gắn bó. Đọc chi tiết...
 
Sau 17 tháng rời xa bóng đá, cựu HLV của FC Barcelona giờ đây đã mở một triển lãm ảnh tại San Sebastián. Bóng đá giờ đây đã có một diện mạo khác dưới con mắt của Ernesto Valverde, “Ý tưởng của tôi là hướng trọng tâm sang một khía cạnh khác”, ông nói, điều mà ông luôn muốn bày tỏ, tại buổi triển lãm ảnh ở Ernest Lluch Kulturetxa, San Sebastián. Được tạo thành từ những hình ảnh trắng đen khổ 1m x 1,5m trên vải sơn và gắn chặt vào các bức tường, qua đó tạo một cảm giác công nghiệp, gượng gạo trước thế giới mà nó chụp lại; bộ sưu tập cung cấp một chân dung khác của môn thể thao này qua lăng kính của cựu HLV Barcelona. Có một thực tế là dự định của Valverde về nghề nghiệp của mình không phải lúc nào cũng là trở thành HLV. Với việc từng theo học tại Viện nghiên cứu Nhiếp ảnh Catalunya khi còn là cầu thủ, ông đã chuẩn bị trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhưng bóng đá luôn có một sức hút đặc biệt đã kéo ông vào con đường này, như các bức ảnh của ông đã thể hiện. Sự nghiệp bóng đá của ông trải dài qua 20 năm, dẫn dắt những RCD Espanyol tới chung kết UEFA Europa League, Athletic Club tới danh hiệu đầu tiên của mình sau 31 năm và đưa Barcelona tới cú đúp quốc nội, cho đến khi bị CLB xứ Catalan này sa thải hồi tháng 1 năm 2020. Những cổ động viên của Athletic Bilbao năm 2015. Ảnh: Ernesto Valverde. Trong suốt hành trình đó, ống kính máy ảnh đã luôn đồng hành cùng ông. Vào năm 2012, Valverde công bố bộ sưu tập đầu tiên của mình, tiếp sau đó là một cuốn sách được ra mắt vào ngay tháng sau đó. Bộ sưu tập bao gồm hàng loạt những bức ảnh được ông chụp qua hơn 1 thập kỷ trong nghề huấn luyện, một phần được lấy cảm hứng trong khoảng thời gian Valverde làm việc tại Olympiakos, nơi bóng đá và chính trị-xã hội luôn song hành. “Tôi có thể kể hàng ngàn câu chuyện, thật sự để mà nói thì ở Hy Lạp, mọi người ăn ngủ với bóng đá.”, ông nói. Những pháo sáng, những giờ nghỉ giữa hiệp dài cả tiếng, những căng thẳng trên sân. “Tôi nhanh chóng nhận ra mình bắt buộc phải giành được những chiến thắng. Và Valverde đã làm được, dù cho có khởi đầu không mấy suôn sẻ, ông cũng giành được 3 được chức VĐQG và 2 cúp quốc gia. Ông cũng nhận ra một điều, ‘một cánh cửa mới’, một ý tưởng rằng: “Những NHM không chỉ đến để xem bóng đá, họ đến được hòa mình vào nó.” Không có gì có sức dịch chuyển như bóng đá. ““La vida a lo bestia,” ông nói thêm, ý nói cuộc sống như một con thú, luôn bộc lộ tính hoang dã và tíh phóng đại của mình. Trong chuyến du đấu tới Mỹ và Nhật Bản, khi đi cạnh những Leo Messi hay Neymar Jr., Valverde cảm giác mình đang trong một ban nhạc như The Beatles vậy. Những bức ảnh của ông, nhiều trong số chúng là được chụp từ bên trong xe bus của đội, đã chộp lại được khoảnh khắc đám đông ở bên ngoài, vừa là một khối tập thể vô định hình, vừa là những cá nhân đầy sôi động. “Bạn có những NHM này đang nhìn vào trong, cố chụp những bức ảnh riêng cho họ; tôi thì chụp từ trong ra ngoài. Góc nhìn thì đã thay đổi, thế nhưng tôi không muốn tạo khoảng cách giữa ‘chúng tôi’ và ‘bọn họ’, bởi vì sau cùng mọi thứ đều quy lại 1 điều: tất cả những vật dụng này đều là một phần thể trong một sân khấu chung. Khái niệm về sự nổi tiếng không nhất thiết phải thuộc về bóng đá, đối tượng đó phải là NHM, không phải chúng tôi." Những bức ảnh của Valverde phản chiếu một tâm hồn mãnh liệt, mà đó có lẽ là chủ đích và đã giúp thể hiện ông dưới tư cách là một HLV. Khi nhìn vào những bức ảnh của Valverde và nghe ông nói chuyện, chúng ta sẽ phần nào nắm bắt được tầm quan trọng của việc quản lý con người và môi trường bạn làm việc. Khi được bao bọc bên trong chiếc xe bus, trong một bức tường ngăn cách như vậy, nhìn ra ngoài và cảm nhận được sự sống động từ áp lực từ NHM, hẳn là Valverde sẽ cảm thấy choáng ngợp khi mang trên mình trọng trách mang đến niềm vui cho các CĐV. “Không hẳn đâu,” ông nói, Valverde dừng một chút rồi cười nhẹ, “đúng là có những nỗi lo từ bên trong, thế nhưng nếu bạn nghĩ như vậy, thì chắc bạn sẽ giải nghệ ngay ngày hôm sau đấy.” Khi nhìn vào quy mô mà những bức ảnh của Valverde phản ánh, chúng ta sẽ nhận ra một điều khiến ông tách biệt với phần còn lại, đó chính là khả năng làm giảm sự căng thẳng trong bóng đá, hợp lý hóa nó, lọc đi những tiếng ồn bên ngoài và đơn giản hóa nó. Thành công của Valverde cũng được xây dựng từ tâm thế bình thản của ông và khả năng vượt qua những con sóng được tạo ra bởi cơn bão dữ dội, mà gần như không bị lay chuyển. Qua đó, mới đủ khả năng dẫn dắt một tập thể vượt qua chúng. Hãy để ý rằng gần như ngay lập tức sau khi Valverde rời Barcelona, những vết rạn nứt dần lộ rõ, và những khủng hoảng trực chờ xảy ra. “Bóng đá đã trở thành một công cụ kiếm tiền. Nó là một buổi diễn, nơi có đầy đủ các drama và khơi gợi sự tò mò của mọi người. Liệu HLV này có bị sa thải không? Liệu cầu thủ kia có bị bán sới không? ông bày tỏ. Dẫu cho thực tế là bạn còn chẳng biết được một nửa của bóng đá, nhưng “vấn đề là bạn đã biết quá nhiều, bọn họ cũng thừa biết những điều không đúng sự thực.”, Valverde cười lớn. Olympiakos vô địch Hy Lạp lần thứ 2 dưới thời Valverde dẫn dắt. Ảnh: Ernesto Valverde “Bạn sẽ có suy nghĩ kiểu này: ‘Chết tiệt, mọi thứ sẽ chấm dứt nếu cuối tuần này bạn không dành được chiến thắng.’. Và cuối cùng bạn không dành chiến thắng thật, thế nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Nó là một cuộc khủng hoảng, một mớ rắc rối thực sự. Nhưng đừng lo, sẽ còn những tuần tiếp theo để bù đắp lại cho tuần rồi mà. Rồi tuần sau nữa, và sau nữa. Rốt cuộc mùa giải sẽ kết thúc và phán quyết cuối cùng đang đợi bạn. Nhưng rồi bạn phải quên nó đi, nuốt hết những đắng cay và một mùa giải nữa lại bắt đầu. Ngày mai mặt trời lại mọc. Một mùa giải mới với đầy những hy vọng, niềm phấn khích, tất cả mọi thứ.” Một nụ cười nữa lại xuất hiện nơi Valverde. “Khoan, khoan, tôi chưa nói xong. Dẫu cho tất cả những điều tôi vừa nói, tôi là mẫu người sẽ mắc kẹt trong đó bởi những ràng buộc và vân vân, nghe căng thẳng, phải không? Tôi phải lùi một bước và tìm cách lý lẽ với nó, nhưng ở bên trong thì ‘Mày phải chiến thắng’. Có một sự căng thẳng đến mức thù địch đến mức không thể tin được. Nếu không có sự căng thẳng ấy, bạn cũng chẳng thể dành chiến thắng. Hợp lý hóa nó là một chuyện, nhưng bạn cũng phải trở nên thực tế nữa. Đầu óc bạn phải để ở mặt đất, và chuyện đó khác hoàn toàn đấy. Toàn bộ mọi thứ sẽ muốn nuốt chửng bạn.” Mọi thứ cứ tuần hoàn như thế cho tới lúc bạn bị sa thải. Trận thua 4-0 ở Anfield đã gây nhiều tổn thương, Valverde miêu tả trận đấu đó là ‘không có thực’, nơi mà thảm họa của mùa trước lại tiếp diễn và “diễn ra một khoảnh khắc của sự bất ổn, và ở một sân đấu như thế thì...”. Nhưng Valverde vẫn tiếp tục thêm 8 tháng sau đó, CLB vẫn quyết bám trụ với ông. Phải chăng Ernesto nên chủ động ngẩng cao đầu rời đi? “Đã có những khoảnh khắc mà bạn nghĩ ‘chà, có lẽ đến lúc rồi.’ nhưng khi bạn thực sự nghĩ về nó, thì ‘không’. Bóng đá luôn cho bạn cơ hội để trả thù.” Đáng tiếc là Valverde không có được cơ hội đó, và bị đá đi ngay lập tức sau khi thất bại ở Siêu cúp TBN. Valverde chụp ngược lại người hâm mộ. Ảnh: Ernesto Valverde Những bức ảnh cho thấy Valverde mỉm cười sau vô lăng, vẫy tay khi rời đi. Mọi thứ trở thành một tình huống bấn ổn, khi mà căng thẳng được đẩy lên tới mức nực cười. Phải chăng mọi thứ đã chạm tới mức độ mà việc đuổi một HLV giữa mùa, là một giải pháp, thậm chí là mong muốn được xảy ra.? “Không không, sẽ luôn có những thời điểm trong cuộc tranh luận đó, mà bạn sẽ muốn chứng tỏ giá trị của mình. Bạn nghĩ ‘Bình tĩnh nào’. Có rất nhiều thứ khủng hoảng đang diễn ra và bạn nghĩ bạn cũng có thể vượt qua được lần này. Tại sao tôi không được nghĩ rằng chúng tôi thừa sức vô địch giải VĐQG năm đó cơ chứ? Trận đấu đầu tiên tôi dẫn dắt Barcelona, chúng tôi để thua Real Madrid tới 5-1 chung cuộc. Chết tiệt. Ảnh hưởng lắm chứ. Nhưng rồi...” Nhưng rồi Barcelona kết thúc mùa giải đó với cú đúp quốc nội. Mùa giải sau họ tiếp tục giành được LaLiga. Valverde không trụ lại hết được mùa bóng thứ 3. “Tôi hiểu được ý nghĩa của những lời mình nói, thế nhưng khi mọi người đang săn đón bạn, thì bạn chẳng thể làm được gì cả. Đã có rất nhiều phóng viên túm tụm lại chỗ tôi, và tôi không thể xuất hiện trước họ với bộ mặt của kẻ đáng thương hại được. Không, tôi không muốn ai nghĩ như thế cả. Cứ để họ hiểu thế nào thì hiểu, quan trọng gì đâu cơ chứ.” “Bạn phải dừng lại, và hít một hơi thật sâu. Bạn đã phải sống chung với từng ấy yêu cầu, từng ấy căng thẳng quá lâu rồi – không chỉ ở Barcelona, mà cả ở Bilbao nữa. Bạn cần thời gian cho bản thân. Bạn cần phải tách biệt mọi thứ một chút. Và rồi đại dịch ập đến. Dĩ nhiên là tôi không nhốt mình ở trong nhà rồi, đó là điều tất cả mọi người đều làm mà. Bạn cần phải xa bóng đá một thời gian, rồi nó dần biến mất.” Đã 17 tháng trôi qua rồi, khoảng thời gian lâu nhất mà Ernesto Valverde đã rời xa bóng đá. Không có một động tĩnh nào cả, chỉ có sự im lặng. “Chà, tôi cho rằng bằng cách tham gia cuộc phỏng vấn này...” ông nói, một cách hơi tội lỗi. Nhưng không có một lời buộc tội nào cả, cũng không bào chữa. Dẫu vậy, Barcelona vẫn 2 năm liên tiếp lên ngôi vô địch, vẫn chễm trệ đầu BXH khi Valverde rời, và kể từ đó, chưa dành được danh hiệu VĐQG nào nữa. “Thì có sao cơ chứ”, ông nói. “Ông giành được 2 chức vô địch quốc gia đó”, Sid Lowe tái khẳng định. “Ừm tôi biết điều đó chứ...”, Valverde đáp. “Nhưng những người khác thì sao? Những thành tựu đó có vẻ không được trân trọng đủ nhiều.” “Nghe này, về cái chuyện ‘trân trọng’ hay không ấy. Tôi vô cùng trân quý những danh hiệu đó. Sao tôi lại không cơ chứ? Ừ thì có những người kiểu: ‘Vô địch quốc gia à, hiển nhiên mà, có gì mà phải ăn mừng chứ?’ Thế nhưng tôi trân trọng chúng vô cùng. Có những NHM luôn nghĩ như vậy là không đủ. Ok, kệ thôi chứ, tôi cũng chẳng thay đổi ý kiến của họ được.”, Valverde giải thích. Nhiếp ảnh đã lấp đầy những khoảng trống trong Valverde thời kì hậu bóng đá. Liệu ông có trở lại không? “Nếu có động lực gì đó đủ lớn, tất nhiên, tôi sẽ bị hấp dẫn chứ. Đã có những lời đề nghị được đưa tới, nhưng tôi phải nói lời từ chối chúng. Ý tưởng ra nước ngoài dẫn dắt cũng hay đấy chứ, một trải nghiệm mới mẻ. Hừm, đến Ngoại hạng Anh ư? Cũng có thể đấy, tôi không ngại thử mình đâu. Bạn cảm nhận được một sự tôn trọng dành cho bản chất của môn thể thao này.” Bóng đá, chính nó. Vì tất cả những tiếng hò hét, cổ vũ, những thanh âm cùng với mọi sự phấn khích, căng thẳng đi cùng, chúng là một phần của bóng đá, như cách mà những bức ảnh của Valverde lột tả. Bản chất của trò chơi này là vậy, theo một góc nhìn nào đó, bóng đá vẫn luôn thuần khiết với bản ngã của nó. “Đúng vậy. Đó chính là những gì chúng ta mong đợi, là những gì mà tôi mong đợi và yêu thích, ít nhất là như thế. Đó là lý do chúng ta đang ngồi đây trong cuộc phỏng vấn này. Bóng đá kết nối con người như vậy đấy.” Sid Lowe Bài viết gốc: https://www.theguardian.com/football/2021/jun/05/ernesto-valverde-photography-exhibition-barcelona Đọc chi tiết...
 
Diario Olé phỏng vấn Messi: Tuổi thơ của tôi ở Argentina thật tuyệt vời Leo Messi đã nói về cuộc sống thời trẻ con, những góc cạnh cá nhân, về Copa America và cũng như những nhận xét về mùa giải của Barça trong một cuộc phỏng vấn với Diario Olé. Dưới đây là một số điểm nổi bật của cuộc phỏng vấn. 🗣: Khi tôi mới 4 hay 5 tuổi, hồi vừa mới biết đi là tôi đã bắt đầu nghịch với quả bóng. Vâng, tôi nhớ như in những lần đầu tiên ra sân và tham gia một trận đấu tại tại Grandoli [ở Rosario]. Tôi có ông anh trai và một hội anh em họ, chúng tôi luôn tụ tập chơi bóng với nhau. Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên tôi thực sự chơi bóng là khi nào, nhưng tôi biết mình đã bắt đầu từ khi còn rất nhỏ. Tôi chơi ở câu lạc bộ từ hồi 4 tuổi, tôi còn chơi mọi lúc, mọi nơi, ngay cả trên đường phố. 🗣: Mỗi lần một trong những ông anh của tôi đi đá bóng là chúng tôi cũng đi theo. Có đủ mọi lứa tuổi ở đó. Một hôm, đội ‘86, hơn tôi một tuổi, đang thi đấu và họ cần một cầu thủ - vì vậy bà tôi đã thuyết phục HLV cho tôi vào đội. 🗣: "Không được, tôi sẽ đưa cậu ấy vào đội như thế nào đây? Nhìn xem cậu nhóc nhỏ bé thế nào, cu cậu sẽ bị thương mất”, huấn luyện viên nói. Nhưng bà liên tục nói "Cho nó vào, cho nó vào đi". Và rõ ràng khi tôi vào sân, tôi đã làm được một số thứ để rồi sau đó, bà tôi quay lại và nói với ông ấy rằng: “Hãy mua cho thằng cu một đôi giày bóng đá và tôi sẽ đưa nó đi tập vào tuần tới ”- và đó chính là lúc tôi bắt đầu. Quả là một khoảng thời gian tuyệt vời. 🗣: Bàn thắng đầu tiên của mình? Tôi nhớ từ những gì mình đã thấy trong các đoạn video, tôi ghi bàn ở một giải vô địch đặc biệt trong khu phố. Khi đó tôi đã chơi ở Newell’s, trong một số giải đấu như vậy. 🗣: Có lẽ nếu được xem lại khoảnh khắc, video và tất cả những điều đó, tôi sẽ nhớ. Nhưng tôi không nhớ chính xác lắm vì khi ấy mình chỉ là một đứa trẻ. 🗣: Tôi nhớ những trận đấu, những lần cùng bạn bè chơi bóng, chơi bóng mọi lúc mọi nơi. Nhưng lại không được phép chơi với những đứa lớn hơn vì tôi còn quá nhỏ. Thực ra là vì mọi người đều sợ rằng tôi có thể bị đau chứ không hẳn là họ cấm tôi chơi cùng. 🗣: “Tuổi thơ của tôi ở Argentina thật tuyệt vời. Đó là ở một thời điểm khác, một cuộc sống khác, những đứa trẻ ở đấy sống theo một cách khác và mọi thứ cũng không giống so với ngày nay. Nhưng tôi lại thực sự thích khoảng thời gian đó”. Messi nói về gia đình của anh ấy 🗣: “Tôi may mắn khi có thể chia sẻ rất nhiều điều với gia đình, bởi lẽ có nhiều bậc cha mẹ phải làm việc cả ngày và họ chỉ trở về nhà cho đến trời tối muộn. Điều đó đã thực sự xảy ra với tôi, ba mẹ tôi làm việc cả ngày và đến 9 giờ đêm mới về, trong tình trạng kiệt sức”. 🗣: “Tôi đủ may mắn khi được ở bên các con trai của mình cả ngày dài, để có thể đưa chúng đến trường, đón chúng. Đưa các con đi tập bóng đá và các hoạt động khác. Mặc dù đôi khi tôi cũng nổi giận với mấy đứa. Nhưng mấy việc hằng ngày như gọi dậy, đưa chúng nó đi học,... vân vân. Trời! tôi yêu bọn nhóc rất nhiều”. Messi khi được hỏi về việc đi hẹn hò riêng tư với vợ 🗣: “Thực ra, chúng tôi không đi chơi nhiều nữa. Nó phụ thuộc nhiều hơn vào cuộc sống hằng ngày của mấy đứa nhỏ. Chúng tôi có 3 đứa con và dù sao đi nữa, bạn cũng sẽ dần thích nghi với thói quen của chúng. Các con có một số hoạt động sau giờ học, và rồi sau đó hai vợ chồng cùng đi đón về”. Messi kể về quan hệ với các bậc phụ huynh khác 🗣: “Tôi rất may mắn vì các bậc phụ huynh của bạn mấy đứa con tôi đều tuyệt vời. Chúng tôi bắt đầu với Thiago, đứa đầu tiên đi học và kết bạn. Nó có một nhóm bạn tốt và cha mẹ của mấy đứa cũng thế. Bây giờ thì mọi thứ diễn ra bình thường, các phụ huynh gặp nhau, hội họp và tôi chỉ là một là một phụ huynh không hơn không kém”. 🗣: “Trở thành Messi có khó không ư? Đôi khi bạn không muốn bị chú ý hoặc chỉ mong làm những việc bình thường, đi đến những nơi đông người hoặc trung tâm mua sắm. Điều đó phức tạp đấy, nhưng không phải là việc bị nhận ra hay về những đòi hỏi chụp ảnh”. 🗣: “Đôi khi bạn không có một ngày hoàn hảo. Bạn phát điên vì không muốn chạm mặt bất kỳ ai. Có thể người nào đó hỏi xin bạn một bức ảnh hoặc chữ ký, nhưng đôi lúc bạn không có tâm trạng. Điều đó xảy ra rất nhiều”. 🗣: “Bạn không có tinh thần tốt nhưng người hâm mộ yêu cầu bạn chụp ảnh, lại mong bạn cười nhiều hơn. Họ bảo hãy mỉm cười nhưng thực sự không có tâm trạng để mà chụp hình. Đây là những điều mà tôi phải sống cùng, nhưng tôi không phàn nàn về nó”. 🗣: “Rõ ràng là có những lúc bạn không muốn được chú ý đến nhưng suy cho cùng, thật tuyệt khi mọi người nhận ra bạn và dành những lời chúc với những điều tốt đẹp. Tôi thật may mắn khi đi đến đâu cũng được nhận ra và có được lời tốt đẹp từ ai đó hoặc yêu cầu với một bức anh chụp - điều đó thật tuyệt vời”. Messi chia sẻ lại lần anh phải mang mặt nạ hồi ở đội trẻ 🗣: “Vào thời điểm đó, tôi đang ở Cadetes (đội trẻ). Chắc là mới 14 hoặc 15 tuổi và vào một ngày cuối tuần, trong trận đấu với Espanyol, tôi đã bị thúc cùi chỏ và xương gò má của tôi bị rạn”. Messi chia sẻ về quá trình điều trị để phát triển chiều cao 🗣: “Việc điều trị là để giúp cho mọi thứ trong cuộc sống, chứ không chỉ riêng vì bóng đá. Đó là một sự hỗ trợ cần thiết và sẽ giúp ích cho cuộc sống hàng ngày của tôi, không chỉ với tư cách là một cầu thủ bóng đá”. 🗣: “Trong quá trình điều trị, tôi rất có trách nhiệm. Khi đã đặt tâm thế làm một việc gì đó, tôi cố gắng thực hiện nó một cách tối ưu, để đạt được mọi mục tiêu và chiến đấu đến cùng. Thiago biết về việc tôi phải điều trị, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng bé nó hoặc bất kỳ nhóc nào khác của tôi sẽ phải điều trị tương tự ” Messi nói về quá trình chuyển từ Rosario sang Barcelona 🗣: “Để đưa ra được quyết định đó thật sự rất khó khăn, nhưng cũng rất rõ ràng. Tôi thậm chí không hề do dự, làm điều đó mà không cần suy nghĩ. Tôi đã không thực sự hiểu hết ý nghĩa của việc rời khỏi đất nước, khỏi gia đình, bạn bè của tôi để bắt đầu một cuộc sống ở một nơi khác". 🗣: “Mới đầu thật khó khăn vì khi vừa đến, tôi không thể thi đấu do một số vấn đề giấy tờ, sau đó, khi tôi bắt đầu thi đấu thì lại bị chấn thương và trải qua gần một năm không thể hoàn thành một mục tiêu nào. Tôi chỉ có thể tập luyện, điều đó không giống với việc thi đấu …” 🗣: “Sau đó thì tôi gặp rất nhiều may mắn, mọi thứ tiến triển rất nhanh. Tôi đã rất tiến bộ và bắt đầu được cho lên chơi ở các cấp độ cao hơn, với những người khác. Và cứ thế tôi thấy rằng mình đang gần hơn với mục tiêu, điều đó là có thể, vì vậy tôi muốn ở lại để cố gắng và tiếp tục chiến đấu" Về chuyện di chuyển từ Rosario đến Barcelona:🗣: “Tôi khóc suốt, tôi vừa muốn đi vừa muốn ở lại. Tôi muốn trở lại Barcelona để tiếp tục những gì tôi đang làm nhưng đồng thời cũng thật khó để rời bỏ tất cả những gì mình đang có ở Rosario. Tôi biết có thể đến đó một lần nữa sau 6 tháng. Tôi đã mất nhiều tình bạn vì thời đó rất khó để giữ liên lạc. Ngày nay, bất kỳ đứa trẻ 13-14 tuổi nào cũng có thể đi vòng quanh với điện thoại đi kèm, nhưng vào thời điểm đó thì không được như thế”. Liệu Messi có còn một số người bạn từ thời thơ ấu của mình hay không 🗣: “Vâng, tôi vẫn có một số người bạn từ khu phố cũ của tôi, những người mà chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ với nhau - mọi người vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Thậm chí là còn được duy trì thông qua những người đã chơi bóng cùng tôi. Với một số người khác, tôi đã thiết lập lại mối quan hệ và bắt đầu giữ liên lạc trở lại sau nhiều năm. Thật vui khi được gặp mọi người sau một khoảng thời gian như vậy”. Messi và bạn bè thường hay "tám" chuyện gì? 🗣: Chúng tôi nói về mọi thứ, câu chuyện thông thường như trong bất kỳ nhóm bạn nào. Chúng tôi nói về bóng đá và cả về cuộc sống, về những vấn đề ở các quốc gia ảnh hưởng bởi virus, về những gì xảy ra ở những nơi khác nhau trên thế giới. Tất cả đều là những điều bình thường. Messi nói về những vấn đề khó khăn trong cuộc sống của những người xung quanh 🗣: Rõ ràng là tệ hại, và thậm chí còn hơn thế nữa khi họ là những người mà bạn yêu thương. Tôi không thích những gì đang xảy ra, không chỉ với bạn bè của tôi, mà ở mọi nơi khác nữa. Có rất nhiều trường hợp nghèo đói, đặc biệt là đối với chúng ta, những người đến từ một quốc gia có nhiều người trong tình trạng khó khăn. Tôi biết điều đó và có thể nhìn thấy được. Không phải dễ dàng mà tôi cũng có được vị thế như ngày hôm nay, nhưng rất khó để đưa ra ý kiến về điều này, bởi vì một vài người có thể sẽ đáp trả: "Ông nói về điều ấy nhưng thực sự ông chẳng biết gì cả”. Đưa ra quan điểm cá nhân về vấn đề gì đó là điều không dễ dàng và tôi biết điều đó. Tôi biết mọi thứ diễn ra ở Argentina và Tây Ban Nha, đó là những quốc gia nơi tôi sống và tôi không thích những gì mình chứng kiến. Điều đó thật đau đớn cho tôi cũng như cho những người dân sống ở đó”. 🗣: Tôi không thiếu thứ gì vì bố tôi làm việc cả ngày dài và thậm chí ông còn không có ở nhà, để đảm bảo rằng chúng tôi không thiếu thứ gì. Ông ấy làm việc ngoài giờ và ngày càng làm việc nhiều hơn. Tôi có những người bạn sống gần một khu ổ chuột không có thức ăn, điện và nước, tôi có thể tận mắt chứng kiến điều đó. Về chuyện học hành 🗣: Tôi thấy như thế nào khi còn là sinh viên à? Thực sự tôi không thích học và điều đó thật khó khăn cho tôi, nhưng tôi vẫn luôn chấp hành tốt” Về khả năng nấu nướng 🗣: “Tôi là một đầu bếp như thế nào ư? Tôi có thể vào bếp, nhưng tôi không giỏi nấu nướng. Tôi chỉ là thích chia sẻ những khoảnh khắc đó với mọi người.” 🗣: “Lúc tôi còn nhận quảng cáo cho Gillette, họ đã yêu cầu tôi cạo râu nhiều một chút. Vì vậy tôi đã giữ cằm mình sạch sẽ trong một thời gian dài. Nhưng khi hợp đồng kết thúc, tôi quyết định dừng việc cạo râu lại và giữ nó. Khi bắt đầu thấy hơi khó chịu một chút, tôi sẽ lại cạo râu đi”. Messi nói về phong cách thời trang cá nhân của mình 🗣: “Antonella lựa chọn kiểu đồ cho tôi. Tôi không phải là người có nhiều phong cách. Tôi không có phong cách gì đặc biệt và cũng không quan tâm lắm, ăn mặc chỉ bình thường thôi”. Các bữa tiệc BBQ 🗣: "Trong bữa tiệc thịt nướng, bố tôi thường là người phụ trách việc đó khi chúng tôi ở bên nhau trong kỳ nghỉ" Về thói quen sử dụng điện thoại 🗣: “Giống như những người khác, tôi sử dụng điện thoại rất nhiều, mọi lúc và đôi khi là khư khư với nó. Có lúc bạn không nhận ra điều này, bạn không làm gì cả vì bạn đang mải mê với chiếc điện thoại chẳng làm được gì. Bạn không nhận ra điều đó và nó kéo bạn vào những chuyện khác. Nhưng đó là điều mà hầu hết chúng ta làm ngày nay. 🗣: “Tôi xem bóng đá khá nhiều. Tôi thích xem các giải đấu khác và luôn cập nhật tin tức”. 🗣: “Tôi thích nghiên cứu đối thủ, cách gây áp lực, khu vực yếu điểm của họ; dù việc này chúng tôi đã có huấn luyện viên hay các chuyên viên. Nhưng tôi cũng thích xem và nhìn nhận riêng” 🗣: “Toàn đội đang rất mong đợi về Copa America, chúng tôi đang rất hào hứng để thi đấu. Đã một thời gian lâu rồi kể từ khi chúng tôi chiến đấu cùng nhau. Đó sẽ là một chiếc cúp đặc biệt, nó khác biệt vì sẽ không có người hâm mộ ở đấy - nhưng dù vậy, về mặt cá nhân, tôi thực sự mong chờ nó.” Messi chia sẻ về khoảnh khắc hầu hết các cầu thủ trong đội đều tiến đến để chụp ảnh cùng anh ấy sau khi giành Cúp Nhà Vua 🗣: “Điều đó thật tuyệt khi thấy nhiều cầu thủ trẻ tiến về phía tôi. Tôi cũng cảm thấy được niềm vui như vậy khi chụp ảnh cùng những đàn anh. Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời theo mọi nghĩa”. Bật mí về sở thích nào khác của anh không Messi? 🗣: “Thực sự không có gì đặc biệt. Tôi thích chơi và xem môn tennis lồng”. 🗣: “Tôi và gia đình mình rất thích chó. Ciro yêu quý Hulk. Điều đầu tiên thằng bé làm sau khi thức dậy và trước khi đi ngủ là ở cạnh bên Hulk. Antonella và Ciro có lẽ là những người yêu chó nhất, nhưng tôi cũng thích chó” 🗣: “Tôi bắt đầu quan tâm đến áo đấu hoặc các món đồ lưu niệm khi tôi lớn hơn, trước đây tôi không chú ý nhiều đến điều đó. Tôi rất tiếc vì đã không hỏi những chiếc áo của những cầu thủ đã từng đối mặt khi là một cầu thủ trẻ và mới bắt đầu sự nghiệp. Chẳng hạn như áo của Ronaldo de Lima hay Roberto Carlos. Tôi sẽ rất thích những chiếc áo đó”. Về việc các cầu thủ khác xin áo đấu của mình 🗣: “Điều đó xảy ra rất nhiều. Tôi luôn trao đổi áo đấu, ngoại trừ những lần tôi tức giận và rời khỏi sân ngay khi hết trận”. Khi là một biểu tượng của Argentina trên thế giới 🗣:“Thật là khó tin và cũng thật tuyệt khi có thể đi bất cứ đâu và được đối xử tuyệt vời ở bất cứ nơi nào tôi đến. Rất thú vị”. Có thời điểm anh đến Ả Rập Xê Út và một khẩu súng đang chĩa về phía mình? 🗣:“Đó chỉ là một sự vô tình. Nó khá đáng sợ. Anh ấy [người cảnh vệ] thậm chí còn không nhận ra mình đang làm điều đó”. Thông điệp của Messi tới người dân Argentina 🗣: “Tôi biết ơn vì cách họ đã luôn đối xử với tôi. Tôi biết rằng người dân Argentina yêu mến tôi rất nhiều, bất chấp việc chúng ta đã trải qua những năm tháng khó khăn. Tôi biết mọi thứ rất khó khăn vì ảnh hưởng của virus. Hy vọng rằng chúng ta sẽ tiến về phía trước như chúng ta vẫn luôn làm” Video đầy đủ về buổi phỏng vấn: https://www.ole.com.ar/cumple-25-anos/the-complete-interview-with-lionel-messi_3_GOkkvgZY8.html Đọc bài viết trên Olé: https://www.ole.com.ar/cumple-25-anos/argentina_0_pF_xWTJr0.html Đọc chi tiết...
 
1. FC Barcelona đồng tình với hầu hết các câu lạc bộ bóng đá lớn ở châu Âu, và thậm chí còn hơn thế nữa trong bối cảnh kinh tế xã hội hiện tại, rằng cần phải cải cách cơ cấu để đảm bảo tính bền vững tài chính của bóng đá thế giới bằng cách cải thiện các sản phẩm được cung cấp cho người hâm mộ trên toàn thế giới. Bằng cách cải cách giải đấu, bóng đá sẽ tiếp cận được với nhiều người hâm mộ hơn cũng như duy trì trụ cột và sức mạnh chủ yếu của môn thể thao vua (tức người hâm mộ). Chính vì thế, Ban điều hành FC Barcelona khẳng định Barça vẫn là một phần của Super League với tư cách thành viên sáng lập của một giải đấu được nâng cấp toàn diện. Điều này đi đúng với một trong những nguyên tắc bất khả xâm phạm nhất của CLB: tìm kiếm những công thức mới để đoàn kết với toàn thể gia đình bóng đá. Chúng tôi đưa ra quyết định này bởi nếu từ chối cơ hội này thì nó sẽ là một sai lầm mang tính lịch sử. Là một trong những CLB lớn nhất thế giới, chúng tôi sẽ luôn đi đầu, và đây là một phần không thể thiếu trong bản sắc, tinh thần thể thao, xã hội và thể chế của câu lạc bộ. Dù sao thì FC Barcelona cũng là một câu lạc bộ của các xã viên, chúng tôi sẽ bảo lưu rõ ràng quyền trình bày một quyết định quan trọng như vậy cho đến khi có sự chấp thuận cuối cùng của các cơ quan xã hội có thẩm quyền, sau khi đã nghiên cứu cẩn thận về đề xuất này. 2. Với sự phản ứng quyết liệt của dư luận, FC Barcelona đánh giá cao việc cần phải xem xét kỹ lưỡng để đảm bảo lợi ích chung của giới bóng đá, tránh thực hiện bất kỳ hành động hấp tấp nào. Chúng tôi cũng biết rằng Tòa án Công lý đã cấp phép bảo vệ pháp lý và xác nhận quyền chủ động của các câu lạc bộ sáng lập của Super League. Về vấn đề này, FC Barcelona cho rằng sẽ không hợp lý nếu mọi người cứ liên tục lên án giải đấu này. Chính vì hoàn toàn nhận thức được tầm quan trọng và những e ngại về vấn đề này, cũng như sự cần thiết phải luôn hành động một cách minh bạch tối đa, FC Barcelona sẽ luôn đưa ra quyết định với sự thận trọng, hiểu biết, tôn trọng và trên hết là kêu gọi sự kiên nhẫn giữa những người ủng hộ FC Barcelona và dư luận nói chung. Let's block ads! (Why?) Đọc chi tiết...
 
Joan Laporta một lần nữa trở thành Chủ tịch của FC Barcelona sau khi giành chiến thắng trong cuộc bầu cử lịch sử của CLB vào ngày 7/3/2021. Laporta sinh ngày 29/06/1962 tại Barcelona, là cha của ba đứa con và có bằng Luật của đại học Barcelona, Thạc sĩ luật và chuyên gia Thuế tại Học viện tài chính Abat Oliba của Barcelona. Ông là đồng sáng lập và chủ sở hữu của Công ty luật Laporta & Đồng nghiệp - một thành viên của Hội luật sư Barcelona. Đồng thời ông cũng là thành viên của Hội đồng quản trị - Ủy ban điều hành của Quỹ Lluch và Quỹ nhân đạo Johan Cruyff. Lần đầu Laporta làm Chủ tịch của FC Barcelona là vào tháng 6 năm 2003. Một dàn lãnh đạo trẻ và năng động đã xuất hiện thúc đẩy sự thay đổi tích cực của Câu lạc bộ về mặt kinh tế và xã hội. Trong 7 năm làm Chủ tịch, đội một đã giành được 2 danh hiệu Champions League, 3 Siêu cúp Tây Ban Nha, 3 Copa del Rey. Đặc biệt là bốn đội thể thao của FCB là bóng đá, bóng rổ, bóng ném và khúc côn cầu đồng loạt đứng đầu châu Âu dưới thời Laporta làm Chủ tịch. Trong lĩnh vực kinh tế và xã hội ghi nhận sự phát triển đáng kể: ngân sách tăng từ 170 lên 455,5 triệu Euro. Phía xã hội ghi nhận từ 106.135 thành viên lên 173.701 thành viên. Laporta là người đi đầu trong cuộc chiến chống bạo lực ở các sân bóng và đã giúp FC Barcelona được công nhận là đội bóng đạt tiêu chuẩn về nhân văn, nhân ái và nhân đạo theo đúng bản chất mà nó được hình thành. Với phương châm 'Més que un club', Joan Laporta đã ký một số thỏa thuận hợp tác với UNICEF, Unesco và Acnur. Việc ký thỏa thuận lịch sử với UNICEF tại New York vào tháng 9 năm 2006 khiến CLB là đội bóng đầu tiên đeo thương hiệu của Tổ chức bảo vệ trẻ em trên áo đấu. Đây là cách tiếp cận quảng bá chưa từng có biến Barça trở thành một Més que un club đúng nghĩa trên toàn cầu. Sau thời gian làm Chủ tịch của Barça, Laporta quyết định dấn thân vào con đường chính trị. Tháng 7 năm 2010, ông thành lập Đảng Democràcia Catalana. Từ tháng 11 năm 2010 đến tháng 10 năm 2012, ông là Phó chủ tịch Nghị viện Catalunya đồng thời ông cũng là Ủy biên hội đồng của Hội đồng thành phố Barcelona từ tháng 5 năm 2011 đến tháng 5 năm 2015. Với 30,184 phiếu ủng hộ (trong tổng số 55,611 phiếu tham dự) Laporta giành được 54,28%. Sau khi có kết quả, các ứng viên còn lại đã chúc mừng Laporta. Let's block ads! (Why?) Đọc chi tiết...
 
Chuyên mục CHUYỂN ĐỘNG CAMP NOU có bản quyền thuộc FCBVN do thành viên Vũ Thái Lộc (fanpage FCBVN) là tác giả. Thanh niên Hải Phòng không biết sử dụng diễn đàn nên mình sẽ thay mặt đăng lại trên các cổng thông tin của xã nhà: trang chủ, diễn đàn. Các hình ảnh và nội dung bản tin đều là của tác giả.
 
Tuyên bố của FC Barcelona Dựa theo những thông tin đã được phổ biến rộng rãi về việc câu lạc bộ đã thuê một công ty truyền thông với mục đích tuồn ra những luồng thông tin trái chiều nhằm chia rẽ đội bóng. Câu lạc bộ Barcelona cho rằng đã có sự tác động của bên thứ ba với mục đích làm bẩn đi hình ảnh của đội bóng trên các phương tiện truyền thông: 1.- FC Barcelona hoàn toàn phủ nhận việc có bất kỳ mối liên hệ nào với các công ty truyền thông, các tài khoản mạng xã hội đã tuyên truyền các tin tức, cáo buộc tiêu cực nhắm vào các cá nhân, công ty hay tổ chức đã và đang làm việc với câu lạc bộ. 2.- I3 Ventures, 1 đối tác của Barcelona không liên quan đến các tài khoản này. Nếu như họ thật sự có liên quan, câu lạc bộ sẽ ngay lập tức chấm dứt hợp đồng với công ty này và nhờ vào sự can thiệp của pháp luật để bảo vệ quyền lợi và hình ảnh của các tổ chức và cá nhân trong câu lạc bộ. 3.- Tương tự như trên, FC Barcelona xác nhận đã có hợp đồng với những công ty truyền thông nhưng với tiêu chí chỉ đưa sự thật tất cả thông tin, kể cả tích cực và tiêu cực. 4.- FC Barcelona sẽ cố gắng để bảo vệ uy tín và hình ảnh của những người có liên quan đến câu lạc bộ (nhà tài trợ, cầu thủ, ban lãnh đạo, nhân viên, người hâm mộ,...), cũng như bảo vệ các quyền cơ bản của những người đang làm việc trong tổ chức. 5.- Câu lạc bộ yêu cầu các thông tin bị tuồn ra ngoài phải được đính chính ngay lập tức bởi các bên liên quan. Câu lạc bộ sẽ nhờ đến sự can thiệp hợp pháp của pháp luật để chống lại những người đã và đang làm tổn hại đến danh dự của CLB. Đọc chi tiết...
 
Hậu vệ trái Akieme, 22 tuổi, đến từ Rayo Vallecano mùa hè năm ngoái là một trong những trụ cột của Javier García Pimienta khi anh đã chơi 27 trận, 26 trong số đó là ra sân chính thức và đóng góp 5 pha kiến tạo. Mặc dù Sergio Akieme chưa ra mắt với đội một (dự bị trong trận gặp Napoli và Eibar) nhưng anh đã có một mùa giải tốt và thu hút được sự chú ý của Juventus. Bà Đầm Già đã thể hiện điều này từ khi còn đàm phán thương vụ Arthur Melo và Miralem Pjanic. Akieme đã được Juventus đề nghị nhưng cuối cùng câu trả lời của Barça là ‘không’. Tại Camp Nou, trước đó họ muốn tiếp tục giữ anh lại, ít nhất là để phục vu đội B khi họ thăng hạng. Hiện tại, hậu vệ người Tây Ban Nha gốc Guinea có bản hợp đồng cho đến năm 2021. Aikeme, mới bị chấn thương khi lên tập cùng đội 1 tuần trước, vẫn đang nhẫn nại chờ đợi xem liệu mình có nằm trong bản kế hoạch của đội bóng. Junior Firpo là một trong những cái tên phải rời đi và như MD đã báo cáo, cựu hậu vệ của Real Betis đã được đặt lên bàn đàm phán với với Inter Milan trong thương vụ Lautaro Martinéz. CLB đang theo dõi sát sao thị trường chuyển nhượng để giải quyết tương lai của các cầu thủ trẻ. Trùng vị trí với Akieme là Juan Miranda, một hậu vệ trái khác của Barça, đã hoàn tất một năm thi đấu tại Schalke 04 và chuẩn bị trở về phục vụ cho đội bóng chủ quản. Tuy nhiên, việc Barça B phải tiếp chinh chiến tại Segunda B đã khiến Aikeme thực sự không thể ở lại cống hiến, trừ khi anh ấy được đôn lên đội một. Điều này báo hiệu một tương lai xa vời dành Akeime. Như MD đã tiết lộ, Granada (sẽ có mặt tại Europa League), Valladolid và Eibar là một số CLB quan tâm đến hậu vệ cánh trái này - người đã chơi 2 trận ở Giải Hạng Nhất trong màu áo Rayo Vallecano mùa 2018/19. Đọc chi tiết...
 
Bóng đá là môn thể thao, nhưng cũng bị chi phối bởi các tác động, bối cảnh xã hội và quan điểm chính trị. Những trường phái bóng đá chịu ảnh hưởng từ quy luật đó. Cuộc đối đầu giữa Milan (sọc đen đỏ) và Ajax ở chung kết Cup C1 châu Âu năm 1969 là điển hình của một cuộc chiến giữa hai trường phái phòng ngự và tấn công. Cuốn sách của Benedikt Taschen về việc chụp ảnh bóng đá những năm 1970 có tựa "Thời đại Ngây thơ" (The Age of Innocence). Một cái tựa thật phù hợp, bởi đó có lẽ là thời kỳ cuối cùng mà những câu thủ bóng đá vẫn chưa phải là các ngôi sao thật sự, CLB vẫn tập trung vào cộng đồng, giá vé rẻ, và như nhà báo Ed Vulliamy viết: "Sự ngây thơ ở nơi hàng nghìn cậu trẻ vùng Merseyside đi xe khách xuống London và ngủ ngoài công viên để xem một trận chung kết". Ở châu Âu, đó là thời kỳ nổi lên của bóng đá tổng lực (total football), thay cho triết lý cũ catenaccio. Kiểu đá đổ bê tông catenaccio đó bị cho là yếm thế, tiêu cực, và phản động, trong khi bóng đá tổng lực là nghệ thuật, tích cực, và cách mạng. Sự phân kỳ triết lý giữa hai phong cách đó sẽ chia rẽ bóng đá mãi mãi. Là sự phản ảnh của những vấn đề xã hội rộng lớn hơn, hai phong cách này đều mang màu sắc của những người cánh tả. Trong khi David Winner gọi bóng đá tổng lực là một phần của phong trào phản văn hóa vô chính phủ kiểu Amsterdam những năm 1960, thì triết gia của phe cực tả và CĐV AC Milan, Antonio Negri, từng mô tả catenaccio là "cuộc chiến tranh giai cấp". Bóng ma Machiavelli Không lâu trước khi giới quý tộc bắt đầu chơi calcio fiorentino - thứ bóng đá cổ điển trên quảng trường Santa Croce ở Florence thế kỷ 16, một người Florence tên là Niccolo Machiavelli đã viết một luận văn khiến ông trở thành một trong những người sáng lập của khoa học chính trị hiện đại. Trong khi nhiều người coi cuốn "Bậc Quân Vương" (The Prince) là "những đề xuất xấu xa cho các nhà độc tài để nắm giữ quyền lực", những triết gia thời kỳ Khai sáng như Rousseau và Diderot đã chứng minh rằng Machiavelli đã luôn là một người Cộng hòa, dù tác phẩm khét tiếng của ông nói khác. Lý thuyết của Machiavelli trở thành khởi nguồn cho những cuộc cách mạng chiến thuật về sau. Vào lúc Italy bị chia rẽ giữa các nhà nước - thành bang và Giáo hội Công giáo, liên tục xung đột với nhau và với những kẻ xâm lăng từ bên ngoài, Machiavelli kêu gọi một vị minh quân đứng ra đoàn kết đám đông quần chúng. Vị quân vương của Machiavelli, thật tự nhiên, chống lại Giáo hoàng và các gia đình quý tộc tham quyền cố vị. Hơn nữa, ông khẳng định rằng vị quân vương đó phải xuất thân từ quần chúng chứ không phải từ giới quý tộc. Là lý thuyết về chính trị thực dụng, giải phóng khỏi các ràng buộc đạo đức và tâm linh, "Bậc Quân Vương" thảo luận về cách giành và giữ quyền lực - trở thành cuốn sách phải đọc của mọi nhà cách mạng, từ những người Jacobin những năm 1790 ở Pháp, tới các triết gia Marxist như Antonio Gramsci, và cả các đảng xã hội ngày nay. Điều khiến Machiavelli khác biệt với các nhà tư duy xã hội không tưởng như Thomas More và Plato là dự án của ông có cội rễ từ những điều kiện xã hội-chính trị thời bấy giờ. Negri, trong khi bình luận về xu hướng chiến thuật chung của bóng đá Italy, đã nói tới điều mà ông gọi là "chủ nghĩa Machiavelli" của dân Italy - "xoay xở với những gì bạn có trong tay". Bản chất của Catenaccio Các đội bóng Italy thời hậu Thế Chiến thứ II chơi với phong cách sau này sẽ được gọi là catenaccio. Với một hậu vệ quét đằng sau hàng thủ, họ chơi phòng ngự rất chặt, lôi kéo đối thủ dâng lên trước khi tung ra một cú phản đòn tốc độ, chính xác. Trong số những người tiên phong cho hệ thống này có Helenio Herrera, hay Il Mago (nhà ảo thuật), một HLV nổi tiếng với việc xây dựng các đội bóng chơi tiêu cực và tàn nhẫn. Đầy tham vọng và theo đuổi sự hoàn hảo, Herrera thiết kế các đội bóng của ông chỉ vì một mục đích: chiến thắng. Là con trai của một tay vô chính phủ bị trục xuất khỏi Andalusia (Tây Ban Nha), Herrera sinh ở Buenos Aires (Argentina), và lớn lên ở Casablanca (Morocco) cùng Paris (Pháp). Bên cạnh chơi bóng, ông làm các nghề khác để sinh nhai. Ý thức được tài năng khiêm tốn của bản thân, Herrera đã phát triển một tư duy chiến thuật sắc bén để bù đắp. Herrera thành công đầu tiên trên ghế HLV ở Atletico Madrid, với hai lần vô địch Tây Ban Nha trong bốn năm. Ông là một trong những HLV đầu tiên nhấn mạnh tới các trại tập huấn cho CLB. Alfonso Aparicio, một học trò của Herrera ở Atletico, từng nói: "Helenio thường bắt chúng tôi tập như điên ba tiếng mỗi ngày, nhưng điều đó đồng nghĩa tới Chủ nhật chúng tôi có thể đè bẹp bất cứ đối thủ nào". Sau khi Real, nổi tiếng là đội bóng con cưng của nhà độc tài Franco, đưa về Alfredo Di Stefano, Barça - biểu tượng của bản sắc và tinh thần cộng hòa Catalonia - đã bổ nhiệm Herrera với hy vọng xoay chuyển tình thế. Herrera chỉ ở Barça hai năm, nhưng gặt hái thành công lớn với hai danh hiệu La Liga. Trong lời nói đầu cho cuốn "Bảo vệ sự khủng bố: Tự do hay là chết trong cách mạng Pháp" (In Defence of the Terror: Liberty or Death in the French Revolution) của Sophie Wahnich, triết gia và nhà phê bình văn hóa Marxist Slavoj Zizek lập luận rằng trong khi người ta nhất trí tính chất quân sự và quân phiệt hóa của xã hội Sparta là phi nhân, chính bản chất đó đã cho phép xã hội ấy chống lại thành công sức mạnh áp đảo của đế quốc Ba Tư. Zizek cũng lập luận rằng những trại huấn luyện khắc nghiệt kiểu Sparta là biểu trưng cho ý tưởng rằng tự do có giá của nó, đó là sự hy sinh đau đớn. Tự do chỉ đạt được thông qua kỷ luật sắt và ý chí thép. Tất nhiên, Zizek nói về chính trị. Tuy nhiên, nhìn qua lăng kính bóng đá, thì cách tổ chức xã hội kiểu Sparta chính là đòi hỏi của catenaccio. Ở Barça, Herrera bắt đầu với ba phiên tập mệt nhoài mỗi ngày. Sau ngày đầu tiên, một số cầu thủ nôn ói vì không chịu nổi cường độ, nhưng tới khi hết nhiệm kỳ tại đây, HLV này đã giành hai La Liga, bao gồm một danh hiệu ngay mùa đầu tiên. Đòi hỏi về kỷ luật và tinh thần làm việc tới kiệt sức của Herrera được đúc kết thông qua chính cuộc đời ông - ông ăn ít, không bao giờ bia rượu hay hút thuốc, và tập yoga mỗi ngày. "Những ai không cố gắng hết sức, tức là chưa cố gắng gì cả" là tuyên ngôn sống của ông. Herrera chuyển tới Inter năm 1960 và mang theo triết lý đó. Không ngôi sao cá nhân nào trong đội hình được vi phạm các giá trị tập thể và ai thách thức ông sẽ mất chỗ đá chính ngay lập tức. Không lâu sau đó, những Fachetti, Picchi, Mazzola, Guarneri và Burgnich bắt đầu gây kinh hoàng cho mọi đối thủ. Hệ thống chiến thuật và những con người ưa thích của Herrera ở Inter. Lối đá catenaccio của Herrera bao gồm bốn hậu vệ và một libero tự do (hậu vệ quét). Trong khi các hậu vệ được huấn luyện để kèm người, libero là một hậu vệ bổ trợ, đón những tình huống bóng bật ra và chuyển nhanh sang tấn công. Các tiền vệ và tiền đạo sau đó sẽ tung ra cú phản đòn dứt điểm. Trong khi Herrera được cho là người sáng lập nên hệ thống này, những ý tưởng của ông có lẽ xuất phát từ đối thủ Nereo Rocco, người lại lấy cảm hứng từ Karl Rappan. Trong một cuộc phỏng vấn với tờ Liberation, Antonio Negri cho rằng catenaccio có những tính chất cứng rắn và ương ngạnh của nông dân Italy: "Đó là cuộc đấu tranh giai cấp, của một giai cấp yếu ớt hơn và phải tự bảo vệ mình". Sinh ở thành phố nhỏ Trieste, Rocco chơi cho Triestina - một CLB vô danh - trong thời kỳ trước Thế chiến thứ I. Ông khởi nghiệp HLV ở Triestina mùa 1947-1948 và đưa CLB về đích thứ nhì. Ở đó, ông bắt đầu phát triển lối chơi nhấn mạnh vào phòng ngự. Năm 1954, Rocco chuyển tới đội Serie B Padova, xây dựng một đội bóng phòng ngự phản công giàu kỷ luật và cứu họ khỏi rớt hạng mùa đó. Mùa 1957-1958, Padova thăng hạng Serie A và ngay lập tức về đích thứ ba. Trong khi Rocco thích đội hình 1-3-3-3 (đôi khi chuyển sang 1-4-4-1 và 1-4-3-2), Herrera điều chỉnh nó thành 5-3-2 - nổi tiếng với biệt danh verrou (then cửa) - thêm một người ở hàng thủ để đội bóng có thể đá linh hoạt hơn. Năm 1961, Rocco có bước chuyển lớn trong sự nghiệp với AC Milan. Áp dụng triết lý phòng ngự, ông vô địch Italy ngay mùa đầu tiên. Các ngôi sao như Dino Sani, Altafini, Cesare Maldini và Gianni Rivera còn đưa Milan vào chung kết Cup C1 1963, gặp "ngáo ộp" của bóng đá thời bấy giờ Benfica. Catenaccio như thế đã ra đời trước hết nhờ thiên tài của Nereo Rocco. Ngay từ đầu, catenaccio đã bị chê bai về mặt mỹ thuật. Việc Herrera bảo vệ thành công Cup C1 với Inter vào năm 1965 được bình luận là "không phải một chiến thắng cho những người theo đuổi bóng đá thuần khiết". Với Herrera cùng chiến thuật catenaccio, Inter đoạt hai Cup C1 và một Cup Liên lục địa. Trận chung kết Cup C1 1963 ở Wembley thì được gọi là cuộc đấu giữa sự thực dụng tiêu cực - AC Milan của Rocco - và lối đá nghệ sĩ phiêu lưu của Benfica. Milan đã chiến thắng và trở thành CLB Italy đầu tiên đoạt Cup C1 châu Âu. Không giống Herrera, Rocco sống một cuộc đời lãng tử. Ông thường xuyên xuất hiện trong quá bar và các nhà hàng sang trọng, thích giao du với các phóng viên, với một trong những người bạn thân nhất của ông là biên tập viên của Gazzetta dello Sport, Gianni Brera. Là thành viên của phong trào kháng chiến chống phát-xít ở Italy trong Thế chiến II, Brera còn viết cho các ấn phẩm cánh tả và có khuynh hướng xã hội chủ nghĩa như Il Giorno và Il Repubblica. Ký giả này còn tự chế tác ra ngôn ngữ của riêng cho bóng đá và phá vỡ mối liên hệ khi đó còn là nội tại giữa những từ vựng của thời phát-xít với thể thao ở Italy. Chính ông là người tổng kết đầu tiên về phong cách chơi bóng đặc biệt của Rocco và Herrera. Màu đỏ gây sợ hãi Trước một lối chơi phòng ngự mới, các đội phải điều chỉnh lối đá tấn công của họ theo. Những người đầu tiên làm như thế là các HLV Đông Âu. Boris Arkadyev, HLV Dynamo Moscow vào đầu những năm 1940, nghĩ ra điều mà Jonathan Wilson gọi là "sự mất trật tự có tổ chức" trong cuốn sách về chiến thuật nổi tiếng của ông "Đảo ngược kim tự tháp" (Inverting the Pyramid). Các tiền vệ và tiền đạo bắt đầu di chuyển tự do và ngẫu hứng, đổi chỗ cho nhau, để đối phó với libero tự do và hệ thống kèm người. Mikhail Yaushin, người thừa kế của Arkadyev, từng nói: "Nguyên tắc của lối chơi tập thể hướng dẫn bóng đá Xô-Viết. Một cầu thủ không chỉ cần giỏi các kỹ năng, các kỹ năng có còn phải cần thiết cho đội bóng". Với tinh thần tập thể ấy, Hungary của Gusztav Sebes vào đầu những năm 1950 - đội bóng bất bại trong năm năm liền - sẽ chơi thứ bóng đá mà họ gọi là "bóng đá xã hội chủ nghĩa". Không giống ở các ĐTQG khác, Sebes không chọn những người giỏi nhất cho mỗi vị trí, ông chọn người tốt nhất cho đội bóng. Về chiến thuật, tư duy của ông thật đơn giản: đội bóng chơi tấn công càng trôi chảy, hàng thủ đối phương càng khó tổ chức. Những năm 1960, Valeriy Lobanovskyi - người sẽ mang Cup C2 châu Âu về Dynamo Kyiv - cùng với chuyên gia thống kê Anatoliy Zelentsov xây dựng lý thuyết bóng đá riêng của họ. Cuốn "Cơ sở phương pháp luận để phát triển các mô hình huấn luyện" (The Methodological Basis of the Development of Training Models) mà họ cùng viết có đoạn: "Cần phải đẩy đối thủ vào tình thế mà bạn muốn. Một trong những cách quan trọng nhất để làm điều đó là thay đổi các không gian của trận đấu". Lý thuyết về không gian đó sau này sẽ được hoàn thiện bởi hai người Hà Lan - Rinus Michels, và tông đồ của ông, Johan Cruyff. Cuộc nổi loạn của bóng đá Tổng lực Là một tiền đạo tài năng đá cho Ajax Amsterdam những năm hậu chiến, Rinus Michels lần lượt được thụ giáo các HLV Jack Reynolds và Vic Buckingham. Tới năm 1965, ông được bổ nhiệm dẫn dắt Ajax. Michels, giống các đồng nghiệp Xô Viết, ý thức được việc phải xây dựng một triết lý bóng đá của riêng ông - thứ về sau sẽ được gọi là bóng đá tổng lực. Rinus Michels (phải) được xem là cha đẻ của lý thuyết bóng đá tổng lực, trước khi học trò của ông - Johan Cruyff - nâng tầm triết lý ấy thành một trường phái. Với việc phần lớn diện tích Hà Lan ở dưới mực nước biển, không gian là tài sản quý giá nhất của xã hội Hà Lan. Trong nhiều thế kỷ, người Hà Lan đã xây dựng quy hoạch chi tiết cho từng mét đất. Một câu ngạn ngữ nổi tiếng của nền văn hóa này là: "Chúa tạo ra thế giới. Người Hà Lan tạo ra đất nước Hà Lan". Michels lấy cảm hứng từ tính kinh tế học về không gian rất tinh tế của Hà Lan để xây dựng triết lý bóng đá của ông: "kích cỡ sân bóng là cố định, nhưng các không gian chơi bóng có thể được điều chỉnh tùy theo nhu cầu của đội". Trong cuốn "Màu da cam xuất sắc: Những thiên tài tư duy của bóng đá Hà Lan" (Brilliant Orange: The Neurotic Genius of Dutch Football), David Winner viết: "Khi có bóng, Ajax - và sau này là tuyển Hà Lan - cố gắng mở rộng sân bóng tối đa có thể..., mọi tình huống di chuyển là một cách để tận dụng các không gian. Khi họ mất bóng, tư duy tương tự cũng được áp dụng: mục đích là phá hủy các không gian của đối thủ". Trong khi các HLV Xô Viết chỉ áp dụng việc hoán đổi vị trí cho các tiền vệ và tiền đạo, Michels mở rộng điều đó ra khắp mặt sân. Ngày 7/12/1966, trong một buổi tối mù sương ở Amsterdam, Ajax, lúc đó hãy còn vô danh, đánh bại Liverpool của Bill Shankly 5-1 ở vòng 2 Cúp C1. Liverpool là ứng viên số một của giải, và Shankly tuyên bố trước trận sẽ "đè bẹp đối phương với bảy bàn" trong lượt về tại Anfield. Nhưng kết quả trận đó là 2-2. Những người Hà Lan đang tới. Những năm 1960 cũng là thời kỳ xã hội Hà Lan thay đổi mạnh mẽ với các phong trào phản văn hóa ở Amsterdam - một thành phố được triết gia chuyên nghiệp và thủ môn nghiệp dư người Pháp Albert Camus mô tả rằng đáng chán tới mức "trong hàng thế kỷ, dân hút thuốc tẩu đã lặng nhìn cùng trận mưa đó rơi xuống cùng con kênh đó". Bắt đầu là một phong trào chống hút thuốc, cuộc đấu tranh của những người phi chính phủ trở thành phong trào chống lại văn hóa tiêu dùng, chống chủ nghĩa bảo thủ, phát-xít, và chiến tranh Việt Nam. Năm 1966, những sinh viên vô chính phủ và công nhân cánh tả xuống đường, đụng độ với cảnh sát. Chính trong bối cảnh đó, Ajax nổi lên, phá vỡ trật tự ở châu Âu và làm mê hoặc thế giới với lối đá tổng lực của họ. Đội bóng Hà Lan vô địch quốc gia tới bốn lần, từ 1966 tới 1970, và đoạt Cup C1 châu Âu ba năm liền, từ 1971 tới 1973. Bóng đá tổng lực giúp Ajax có ba Cup C1 liên tiếp trong kỷ nguyên Michels - Cruyff. Giống phong trào phản văn hóa, triết lý của Michels nhấn mạnh vào lối chơi tập thể chứ không phải tài năng cá nhân. Nhưng không giống catenaccio, bóng đá tổng lực vẫn khuyến khích kỹ thuật và tư duy thông minh. Cruyff sẽ được mô tả là một "nghệ sĩ" và "Pythagore của bóng đá". Cruyff và các cầu thủ Hà Lan khác cũng đấu tranh để bóng đá được chuyên nghiệp hóa. Khi ông phát hiện các quan chức của LĐBĐ Hà Lan (KNVB) được mua bảo hiểm khi đi nước ngoài, còn cầu thủ thì không, Cruyff đã sử dụng ảnh hưởng rất lớn của ông để thay đổi. Ngay trước World Cup 1974, Cruyff - lúc đó là đội trưởng ĐTQG - dọa rằng cả đội sẽ biểu tình nếu họ không được thưởng giống các đội châu Âu khác. Năm 1971, Rinus Michels chuyển tới Barça. Michels nhận ra cầu thủ Barça không thiếu tố chất kỹ thuật, nhưng dễ bị ảnh hưởng bởi các chỉ trích và thiếu tinh thần chiến thắng. Cruyff thì gây sự với ban huấn luyện ở Ajax vào năm 1973. Khi Ajax muốn bán ông cho Real Madrid, Cruyff đã ép họ phải bán ông cho Barça. Cruyff nói thẳng, không muốn đá cho một đội liên hệ với Franco. Vào lúc Franco ủng hộ Madrid từ trên giường bệnh, Cruyff là ngôi sao trong đội hình Barça đè bẹp kình địch này 5-0 ngay trên sân khách. Ở Barcelona, hàng nghìn người đổ ra đường ăn mừng. Một phóng viên của New York Times viết rằng chỉ trong 90 phút, Cruyff đã làm được cho xứ Catalonia nhiều hơn bất cứ chính trị gia nào trong nhiều thập kỷ. Từ vị trí áp chót bảng điểm trước khi Cruyff tới, Barça trải qua 17 trận bất bại và vô địch La Liga mùa đó. Cuộc chạm trán định mệnh Năm 1969, ở Bernabeu, Ajax của Michels gặp AC Milan của Rocco trong trận chung kết Cup C1. Đó là cuộc đối đầu đỉnh cao giữa thực dụng và nghệ thuật, thụ động và chủ động, và tấn công và phòng ngự. Danh tiếng của Cruyff khiến nhiều người kêu gọi Rocco thay đổi phong cách chỉ cho trận này, nhưng ông tất nhiên từ chối. Trong khi Michels muốn tìm kiếm khoảng trống, Rocco quyết không để đối thủ có điều đó. Ông yêu cầu các học trò hậu vệ kèm người mà họ được phân công "từ phòng thay đồ vào tới toilet". Milan áp đảo và Cruyff mất hút. Đội bóng Italy thắng 4-1, và catenaccio coi như thắng lượt đi. Michels sẽ nhanh chóng điều chỉnh. Mùa tiếp theo, ông đưa về Johan Neeskens, một chiến binh thực thụ. Vì Ajax không tìm được khoảng trống ở trận chung kết với AC Milan, nhiệm vụ của Neeskens là tạo ra khoảng trống đó. Mạnh mẽ và thông minh, ông chơi như một tiền vệ bao sân, bẻ gẫy các mối liên kết của đối thủ và hỗ trợ đội nhà khi tấn công. Năm 1971, Ajax đánh bại Panathinaikos và lần đầu đoạt Cup C1. Năm 1972, bóng đá tổng lực lại gặp catenaccio ở chung kết Cup C1 - Ajax đối đầu Inter ở De Kuip (Rotterdam, Hà Lan). Cả hai đội đã thay HLV - Stefan Kovacs ở chỗ của Michels và Giovanni Invernizzi thay Herrera - lối chơi của họ vẫn không khác nhiều. Nhưng kết quả lần này khác. Ajax làm chủ thế trận từ đầu, Cruyff ghi hai bàn để mang Cup C1 về cho Ajax lần thứ hai. Cruyff cùng Ajax đánh bại Inter trong trận chung kết Cup C1 năm 1972. Suốt những năm 1970, bóng đá tổng lực sẽ trở thành triết lý áp đảo. Tuyển Hà Lan, với những Suurbier, Hulshoff, Krol, Swart, Rensenbrink, và hai chàng Johan - Cruyff và Neeskens, vào tới chung kết World Cup hai lần liền, các năm 1974 và 1978. Mối quan hệ giữa hai phong cách bóng đá này có lẽ có thể mô tả tốt nhất qua kiểu tư duy âm-dương của phương đông, tương kết, tương thuộc và tương liên, mà sự tiến lên một bước của phong cách này sẽ thúc đẩy sự thay đổi của phong cách kia, và cứ thế bóng đá tiến hóa. Trâm Anh (vnexpress tổng hợp)
 
Phải hơn 1 năm nữa cuộc bầu cử chủ tịch Barça mới diễn ra, nhưng ứng cử viên Victor Font đã công khai kế hoạch đầy tham vọng của mình trên tờ El Periodico. Trong đó, vị doanh nhân này tập trung nói về đội ngũ của mình, đặc biệt là về “viên gạch nền” Xavi. Phóng viên: Hãy bắt đầu với việc ông vừa bán công ty Delta Partners của mình cho một tập đoàn đa quốc gia của Bắc Mỹ nhé. Chuyện này có liên quan gì đến cuộc đua chủ tịch Barça không? Thế việc là một phần của giới truyền thông liệu có thích hợp với một vị chủ tịch không? Sandro Rosell từng nói hầu hết những biến cố trong cuộc đời của ông ấy đều đến vì chiếc ghế chủ tịch Barça. Đây có vẻ là một vị trí đáng sợ nhỉ? Với ông, thời gian 1 năm trước cuộc bầu cử giống điều gì? Ông còn phải làm gì ở những km còn lại? Ông đã xây dựng được ban giám đốc cho mình chưa? Ông Victor Font cho rằng với những kinh nghiệm tích lũy được khi dẫn dắt Al Sadd, Xavi đang sẵn sàng cho ngày trở lại Barça Và người phụ trách vị trí giám đốc bóng đá sẽ là Jordi Cruyff? Nhưng với một “Cruyffista” (fan cuồng của Johan Cruyff) như ông, việc có trong bộ máy của mình một người mang họ Cruyff vẫn tốt chứ? Liệu Xavi đã sẵn sàng làm HLV của Barça vào năm tới? Điểm khác biệt trong dự án của ông là gì? Barça có nên tiếp tục là đội bóng trả lương cao nhất thế giới? Điều đó đang gây ra những khó khăn khi chúng ta muốn bán họ? Phòng thay đồ của Barça đang có quyền lực và ảnh hưởng rất lớn. Ông có biết điều đó không? Và có sợ không? Ông có nghĩ làm việc với Messi sẽ rất khó khăn không? Cảm ơn ông về cuộc trò chuyện! Victor Font là ai? Victor Font i Mante sinh ngày 12/08/1972 (47 tuổi) ở Granollers, xứ Catalunya là một doanh nhân người Tây Ban Nha. Ông là người đồng sáng lập và là GĐĐH của Delta Partners Group, một công ty tư vấn đầu tư trong lĩnh vực công nghệ, truyền thông và viễn thông, đồng thời cũng là người sáng lập tờ báo Diari Ara năm 2010. Năm 2010, Font từng bắt tay với cựu phó chủ tịch Barça, Marc Ingla để chạy đua chức chủ tịch Barça nhưng thất bại. Hồi tháng 6/2018, ông khẳng định sẽ trở lại cuộc đua chủ tịch vào năm 2021. “Tôi không sợ quyền lực của các cầu thủ. Tôi nghĩ tình trạng tồi tệ hiện tại của Barça bắt nguồn từ vấn đề của ban lãnh đạo hơn là phòng thay đồ”, ứng cử viên Victor Font tuyên bố trên tờ El Periodico. Phương Minh (bongdaplus) Đọc chi tiết...
 
Kể từ mùa hè năm 2014, Barcelona là một đội bóng đang trong quá trình chuyển mình. Thật kỳ quặc khi nói như vậy về một đội bóng đã giành được 4 trong 5 chiếc cúp La Liga gần đây nhất và đang một lần nữa là người nắm giữ ngôi đầu. Tuy nhiên, đó là sự thật. Trong năm mùa rưỡi qua, người Catalan đã dần cố gắng xây dựng lại bộ khung của một đội bóng từng là đội bóng vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá, nhưng vẫn có một số vấn đề tiêu cực còn tồn tại. Vậy nên trong phần một của loạt bài này, chúng tôi sẽ phân tích các vấn đề lớn nhất xoay quanh câu lạc bộ. Năm 2014, đội trưởng vĩ đại nhất của Barcelona, Carles Puyol đã giã từ bóng đá. Một năm sau đó, Xavi cũng đã tuyên bố kết thúc sự nghiệp quần đùi áo số để bắt đầu công việc HLV của mình tại Qatar. Năm 2016, Dani Alves rời câu lạc bộ. Một năm sau đó nữa, người bạn đồng hương của anh ấy là Neymar cũng đã rời đi và đầu quân cho PSG. Năm 2018, Andrés Iniesta cũng theo bước Xavi chia tay với Barça và chuyển sang thi đấu cho CLB ở Nhật Bản. Trong 6 năm qua, Barcelona đã đầu tư rất nhiều vào việc xây dựng lại đội hình, nhưng điều đó chẳng bao giờ là đủ, cứ sau mỗi mùa giải họ lại tìm kiếm những bản hợp đồng khác để đưa về những cầu thủ xuất chúng hơn. Vậy vấn đề cần nói ở đây là về bản chất, là hệ thống phân cấp câu lạc bộ dường như không nắm bắt được những cải tiến cần phải thực hiện. Sự điên cuồng trong chi tiêu đã đạt đến một tầm cao mới kể từ mùa hè năm 2017. Khi BLĐ đã mang về Ousmane Dembélé, Philippe Coutinho và Antoine Griezmann, ba bản hợp đồng này đã tiêu tốn đến 400 triệu euro của CLB trong quá trình nỗ lực cải thiện lại chất lượng đội bóng. Ngày nay, mặc dù chi tiêu hơn một tỷ euro trong thập kỷ qua, Barcelona vẫn luôn cần phải đại tu đội hình. Theo báo cáo của SPORT, phía Catalan đang sẵn sàng cho một mùa hè mua sắm mạnh tay. Sẽ có 8 cầu thủ có thể được bán để tích lũy tiền cho CLB. Do đó, câu hỏi được đặt ra là "Kế hoạch của Barcelona hiện nay là gì?". Nỗ lực rõ ràng nhất để củng cố đội hình của Barça ở mùa hè này là hai mục tiêu hàng đầu của câu lạc bộ - Neymar và Lautaro Martinez. Khi hai bản hợp đồng này được kích hoạt, điều này sẽ tiêu tốn của Barcelona ít nhất là 250 triệu euro. Nếu đây là kế hoạch của Barcelona, thì đó là một kế hoạch nguy hiểm. Các vấn đề của Barcelona Mặc dù giành được 2 cúp Laliga ở 2 mùa giải gần đây, nhưng mùa giải 15/16 nên được xem là mùa giải hùng mạnh cuối cùng của Barça khi họ ghi được 256 bàn thắng trên mọi đấu trường và chỉ để thủng lưới 23 bàn. Tuy nhiên vào cuối mùa giải toàn đội đã có một kết quả thất vọng ở Champions League. Kể từ đó, vết nứt giữa các mối quan hệ trong CLB dần hình thành. Mùa giải 16/17 là nơi các mặt xấu tiêu cực của Barça xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Với sự ra đi của cả Alves và Xavi, sự quậy phá của Neymar trong phòng thay đồ... đã làm cho kỷ luật của CLB đi vào lối mòn nhanh chóng. Trong mỗi trận đấu, toàn đội không thể kiểm soát được hàng tiền vệ. Bởi thời gian này, mục tiêu ra sân của đội bóng chỉ đơn giản là phải có bóng rồi nhanh chóng đẩy lên phía trước, gây áp lực trực tiếp lên hàng hậu vệ của đội bạn chứ không phải là sự phối hợp nhịp nhàng mà họ đã làm được với Tiki - Taka của Pep Guardiola. Cả Luis Enrique và Valverde đều đã cố gắng cải thiện lối chơi của đội bóng nhưng vẫn không giải quyết một cách triệt để. Sự thất bại của Barça ở Paris, Turin, Rome và Liverpool đều có nhiều điểm tương đồng với nhau. Các bài đánh giá xung quanh những thất bại của CLB ở đấu trường C1 chỉ đơn giản xoay quanh phân tích lối chơi riêng của mỗi cầu thủ từ đó dẫn đến những sai lầm của đội bóng trong mỗi trận đấu. Messi luôn thích chơi trung tâm. Ngay cả khi tạm thời được xếp thi đấu ở bên cánh phải thì El Pulga luôn tìm cách len lỏi vào ở giữa hàng công để khai triển lối chơi của đội bóng. Nhưng từ lúc Dani Alves rời đi, sự di chuyển đó của Messi không còn đạt hiệu quả nhiều nữa. Messi không có người phối hợp ăn ý trong việc tấn công nên đã gặp nhiều vấn đề để khai thác bàn thắng. Sơ đồ chuyền bóng trận Liverpool - Barcelona tại Champions League 2018 - 2019 Điều đó đã kéo dài hơn ba mùa giải, trong thời gian đó Barcelona đã thay hai huấn luyện viên khác nhau. Các vấn đề tiêu cực của Blaugranas ngày càng phức tạp hơn. Các nền tảng vững chắc mà những người đi trước để lại đã sụp đổ. Triết lý mà Johan Cruyff đã đưa vào trong câu lạc bộ, cấu trúc đội hình và phong cách thi đấu mà cựu HLV Pep Guardiola xây dựng đã bị phá hủy. Thực tế là trong làng túc cầu của bóng đá thế giới không thiếu những tài năng xuất chúng để Barça đưa về. Nhưng để tìm được người phù hợp với lối chơi của đội bóng lúc này mới là điều mà chúng ta cần quan tâm trong mỗi bản hợp đồng, chứ không phải là thấy có tài mang về đá là được. Kể từ đêm Anfield Sau thất bại kinh hoàng ở Champions League, mọi mục tiêu Barça đặt ra ở đầu mùa giải đã hoàn toàn sụp đổ, khi họ đã trượt mất luôn chức vô địch cúp nhà vua. Chỉ còn giữ lại nhà vô địch La Liga là duy nhất. Kể từ khi Quique Setién đến, Barça một lần nữa bắt đầu xây dựng lại khung xương của toàn đội. Trong 2 tháng đầu tiên của mình, HLV Setién đã khai thác đội hình tốt hơn rất nhiều. Mặc dù cải tiến vẫn chưa có nhiều mặt tích cực nhưng những gì ông vạch ra cho thấy là khả quan. Đọc chi tiết...
 
Đội bóng Huyền thoại Barça sẽ đối mặt với một tập thể có tên tương tự của Liverpool vào ngày thứ 7 28/3 năm tới tại Anfield. Đó là ấn định trận đấy giao hữu giữa 2 đội tại Anh. Các lão tướng của Barça tụ họp lần thứ 2 tại Anh sau năm 2017 đến làm khách của Manchester United. Đây là trận đấu mang tính chất từ thiện của các lão tướng và tiền bán vé của trận đấu sẽ dành cho quỹ hỗ trợ trẻ em của Liverpool FC. Thành phần đội chủ nhà có mặt Fernando Torres, Jose Enrique, Fabio Aurelio, Patrik Berger, Jerzy Dudek, Jason McAteer và Vladimir Smicer. Trong khi đó Luis Garcia sẽ chơi cho mỗi đội 1 hiệp. Bên phía Barça đã ghi tên Juliano Belletti, Patrick Kluivert, Javier Saviola và Edgar Davids. Những cầu thủ còn thiếu sẽ được điền tên dần từ nay cho đến ngày trận đấu diễn ra. Đọc chi tiết...
 
La Liga chính thức thông báo ấn định thời gian trận đấu Siêu kinh điển lượt đi của mùa giải trên Camp Nou sẽ diễn ra vào ngày thứ Bảy 26/10. Điểm đặc biệt nhất là lần đầu tiên cả 2 đội sẽ thi đấu vào lúc 13h địa phương tức 18h00 tại Việt Nam. Nằm trong kế hoạch đưa giải đấu La Liga xâm nhập toàn cầu và quảng bá sự hấp dẫn của trận El Clásico Tây Ban Nha thì đây sẽ không phải lần hiếm hoi cả 2 đội sẽ đá vào giữa trưa. Lộ trình giảm dần thời gian đá từ 22h xuống dần và chạm mốc 13h là một kế hoạch rất táo bạo để phục vụ người hâm mộ châu Á. Đọc chi tiết...
 
Một buổi sáng trong lành của tháng giêng, dưới cái nắng dễ chịu của Địa Trung Hải, những bậc phụ huynh với khuôn mặt rạng rỡ đổ xô nhau về thành phố Barcelona với mong muốn được chứng kiến những đứa con của mình đang được ăn tập trong học viện bóng đá của một trong những câu lạc bộ xuất sắc nhất thế giới. Theo dõi những đứa trẻ được các HLV hướng dẫn, uốn nắn từng động tác trên sân tập, dạy dỗ những thói quen trong sinh hoạt, những bậc làm cha làm mẹ không khỏi xúc động và tự hào khi con của họ được sống trong một môi trường cực kì bổ ích, tại nơi đó, khẩu hiệu: “Més que un club - Hơn cả một câu lạc bộ” được lấy làm kim chỉ nam. “Trứ danh” hay “bậc nhất” - đó là những từ mà người ta thường nói đến khi nhắc về lò đào tạo của FC Barcelona - La Masia. Có một sự thật rằng, La Masia là một trong những học viện đào tạo bóng đá trẻ chất lượng nhất thế giới trong suốt 25 năm qua. Năm 1988, Johan Cruyff và các cộng sự hoàn thành dự án tái thiết học viện, kể từ đó đến nay, La Masia luôn là đứa con tinh thần của cả thành phố Barcelona và xứ Catalonia. Tại sao lại ví La Masia như là đứa con tinh thần? Có lẽ những Puyol, Xavi, Iniesta, Busquets, Messi,...là câu trả lời hoàn hảo nhất cho câu hỏi đó. Cựu giám đốc La Masia Carles Folguera từng chia sẻ: ''Ở đây chúng tôi ưu tiên phát triển tư duy chơi bóng cho các học viên nhưng cũng không quên việc phát triển con người, chúng tôi muốn họ trở thành những cầu thủ có tư cách đạo đức chuẩn mực. Những cầu thủ nhí ở đây còn được học về lòng kính trọng, tính khiêm nhường, đức hy sinh và khả năng làm việc nhóm, chúng tôi dạy họ rằng ông đầu bếp cũng phải được tôn trọng ngang với Huấn luyện viên. Cứ như thế, lứa này nối tiếp lứa kia, đến bây giờ chúng tôi vẫn tự hào về điều đó''. Kể từ sau cuộc chia tay giữa Luis Enrique & Barça B vào năm 2011 và đặc biệt là sau án phạt cấm chuyển nhượng của FIFA đối với FC Barcelona năm 2014, La Masia dường như có sự chững lại nhất định. Càng ngày xuất hiện càng nhiều cầu thủ phải sớm nói lời chia tay đội chủ sân Camp Nou để tìm cho mình một bến đỗ mới. Để lại sự nuối tiếc cho người hâm mộ nhất phải là Thiago Alcantara, người anh nhà Alcantara rời khỏi Barça để đến với FC Bayern München sau khi không tìm một chỗ đứng cho mình trong đội hình chính. Tài năng là điều mà chúng ta có thể thấy rõ ở Thiago, nhưng từng đó vẫn là chưa đủ khi trong tay Pep lúc đó đang có hai bậc thầy về chuyền và kiểm soát bóng là Xavi Heznández và Andrés Iniesta. Sinh ra ở Madrid nhưng có gốc gác là Ma Rốc, Munir El Haddadi được hy vọng rằng sẽ cùng với Luis Suarez trở thành đối tác ăn ý của Neymar Jr. và Leo Messi. Tuy nhiên, dù được cho mượn để tích lũy kinh nghiệm ở Valencia CF hay Deportivo Alavés thì khi trở về, cầu thủ này vẫn không đáp ứng được kỳ vọng chứ chưa nói đến việc cạnh tranh với Suarez. Một cái tên khác là Sandro Ramírez, gia nhập La Masia khi mới 14 tuổi, được nhìn nhận có thể chơi tốt ở đội một, cũng chỉ có bảy lần ra sân tại LaLiga trong mùa giải 2014/15 với vỏn vẹn 2 bàn thắng. Chàng trai trẻ này sau đó chuyển đến Málaga CF trước khi trôi dạt sang nước Anh với điểm đến là Everton Football Club rồi lại trở về Tây Ban Nha trong màu áo các đội Sevilla FC, Real Sociedad de Fútbol và mới đây là Real Valladolid C.F. S.A.D. Sau này, những Marc Bartra, Sergi Samper cũng không để lại được nhiều ấn tượng sau khi được đôn lên đội một. Những năm gần đây, số lượng cầu thủ La Masia góp mặt trong đội hình chính chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, người duy nhất có thể trụ lại và có cho mình một vị trí chính thức là Sergi Roberto. Nhưng tiền vệ sinh năm 1992 cũng không quá xuất sắc nếu như không muốn nói là để lại nhiều thất vọng. Xuất thân là một tiền vệ tấn công, nhưng Sergi lại được HLV Valverde bố trí ở vị trí hậu vệ cánh phải, rõ ràng với một người giỏi tấn công như Sergi khó có thể thể xuất sắc trong khâu phòng ngự. Việc các cầu thủ trẻ không thể chen chân vào đội một để lại trong lòng các Culé không ít những sự hoài nghi: liệu chất lượng của La Masia đang xuống dốc hay chính chúng ta đang đặt quá nhiều kì vọng vào lò đào tạo trẻ khi hoài niệm về thế hệ vàng Xavi, Iniesta, Sergio Busquets, Messi,..? Một điều mà ai cũng có thể nhận thấy được đó là tất cả các HLV từng dẫn dắt Barça ít nhiều đều hiểu triết lý bóng đá của Johan Cruyff, và như một điều tất yếu, trong thời gian tại vị của mình, họ đều ý thức được rằng ưu tiên phát triển cầu thủ trẻ là chiến lược mang tính xuyên suốt, lâu dài của đội bóng. Không ít cầu thủ thuộc đội trẻ đã được đưa lên tập luyện và thi đấu cùng những người đàn anh với hy vọng họ sẽ làm sống lại La Masia một thời. Cụ thể, từ khi lên nắm quyền tại Barça, HLV Ernesto Valverde đã trình làng 15 cầu thủ thuộc Barça B, tất cả họ ít nhiều đã chứng tỏ được bản thân khi được trao cơ hội. Nhưng nói gì thì nói, những trận đấu mà các cầu thủ trẻ được ra sân đa phần đều là những trận thuộc Cúp Nhà Vua, hoặc là những trận không quá quan trọng tại La Liga. Câu hỏi được đặt ra là: phải chăng HLV không còn trọng dụng và tin tưởng những cầu thủ cây nhà lá vườn ở những trận đấu quan trọng như trước hay năng lực cầu thủ không đáp ứng được những trận cầu đỉnh cao? Phải thừa nhận một điều rằng bất kì cầu thủ nào, HLV nào cũng phải chịu rất nhiều áp lực khi thi đấu và làm việc tại một đội bóng lớn như Barça. Vô địch La Liga là điều đã được lập trình sẵn trong hầu hết suy nghĩ của các Culé, còn ở đấu trường châu lục thì sao? Việc lọt vào tứ kết hay bán kết coi như là một thất bại của Messi cùng các đồng đội. Với nhiều người, đưa cúp UEFA Champions League về với phòng truyền thống đội bóng mới xứng đáng với danh tiếng của CLB và sự kì vọng của toàn thể Culé trên khắp thế giới. Song song đó, đội bóng phải trình diễn một thứ bóng đá đẹp mắt, làm mê hoặc lòng người và quan trọng là: phải tạo cơ hội cho các cầu thủ trẻ. Nếu đáp ứng được 3 yếu tố trên thì mới được xem là thành công. Thực tế thì trước đây Pep Guardiola ít nhiều đã làm được điều đó, nhưng quá khứ vẫn chỉ là quá khứ, còn hiện tại thì sao? Rõ ràng ở thời điểm hiện tại, việc đáp ứng đồng thời 3 mong muốn đó là điều không thể, hoặc là chấp nhận rủi ro và tạo cơ hội cho cầu thủ trẻ, hoặc là nhanh chóng đưa về những bản hợp đồng mới với mong muốn thành công sẽ nhanh chóng đến, hoặc không có gì cả. Và như chúng ta thấy, phương án thứ 2 được đưa ra: đổ tiền vào những bản hợp đồng mà Ban Lãnh Đạo tin là sẽ mang lại vinh quang cho đội bóng. Và thực tế thì sao? Những năm trở lại đây, chúng ta luôn là ông Vua của giải Quốc nội, vô địch Cúp Nhà Vua là điều quá đỗi bình thường, còn một nhiệm vụ quan trọng nhất và cũng khó khăn nhất: vô địch UEFA Champions League thì lại chưa làm được. Tất nhiên là đối với bộ máy của một đội bóng tầm cỡ như Barça thì họ luôn tính toán rất kỹ trong mỗi đường đi nước bước của mình. Việc quyết định chi những khoản tiền khổng lồ trên thị trường chuyển nhượng là hoàn toàn có nguyên do. Thứ nhất, họ nhận thấy rằng các cầu thủ trẻ của mình không thể đáp ứng được yêu cầu cũng như mong mỏi của người hâm mộ. Yêu cầu ở đây là gì? Tất nhiên rồi, đó là chiến thắng và chiến thắng. Thứ hai, bóng đá bây giờ là những sự tính toán vô cùng tỉ mỉ, ngoài việc có tài năng bạn phải có tư duy chiến thuật tốt, phải đảm bảo có đủ thể lực để triển khai ý đồ chiến thuật đó. Việc để nhiều cầu thủ trẻ thi đấu cho đội một chưa hẳn đã thành công, trái lại đó có thể là một sự thụt lùi. Thực tế đã chứng minh điều đó khi mà lối chơi của Blaugrana những năm gần đây một phần nào đó đã bị nhiều đội bắt bài và khắc chế thành công. Ngay cả những cầu thủ sau khi rời khỏi Barcelona cũng không có được màn trình diễn quá xuất sắc trong màu áo đội bóng mới, vậy nên vệc họ không thể trụ lại ở Camp Nou là một lẽ đương nhiên. Chủ tịch Josep Bartomeu cùng các cộng sự bắt tay vào chiến dịch đưa những cầu thủ đắt giá về với Camp Nou, điểm nhấn của phương án này có lẽ là việc chiêu mộ hai ngôi sao có tổng giá trị chuyển nhượng lên tới gần 300 triệu Euro: Ousmane Dembélé và Philippe Coutinho. Cả tiền vệ người Brazil lẫn cầu thủ sinh năm 1997 đều được mong mỏi sẽ lấp đầy khoảng trống mà Neymar đã để lại, nhưng đến bây giờ, hai cầu thủ triệu đô trên vẫn chưa thể làm yên tâm người hâm mộ đội bóng xứ Catalan. Barça thì ra sức mua sắm, còn ở La Masia thì sao? Sau thế hệ của Roberto, rất nhiều cầu thủ khác phải đào tẩu khỏi Barça, người thì ra đi sau khi gây thất vọng ở đội một, người thì được mang đi cho mượn với mong muốn sẽ học hỏi được kinh nghiệm trước khi trở về cống hiến cho đội bóng. Thậm chí, có nhiều cầu thủ đã rời khỏi Barça khi còn rất trẻ, tất cả họ cho rằng tương lai của mình sẽ rất mờ mịt nếu cứ tiếp tục ở lại nơi đây. Chưa có một thống kê chính xác nào chỉ ra được số lượng cầu thủ đã rời La Masia trong vòng vài năm qua, nhưng nếu theo dõi kĩ thì chúng ta dễ dàng nhận ra rằng con số đó là không hề nhỏ. Gần đây, hai cuộc đào tẩu làm tốn rất nhiều giấy mực của giới báo chí đó là Takefusa Kubo và Xavi Simons. Takefusa Kubo - một tài năng thự sự của bóng đá Nhật Bản nói riêng và bóng đá Châu Á nói chung. Tháng 3/2015, sau khi đội bóng chủ quản FC Barcelona kháng cáo không thành công về việc bị cấm chuyển nhượng, Kubo cùng 10 cầu thủ nhí khác phải trở về quê nhà chơi bóng sau 4 năm ăn tập tại La Masia. Đầu năm nay, Kubo chính thức quay trở lại Barça và chuẩn bị cho việc kí một bản hợp đồng mới với đội chủ sân Camp Nou, mọi chuyện bắt đầu trở nên rắc rối khi cả hai bên không tìm được tiếng nói chung. Người đại diện của cầu thủ trẻ người Nhật Bản đưa ra những yêu sách cực kì vô lý đối với Barça: Kubo phải được trả không dưới 1 triệu Euro mỗi mùa, đồng thời được đảm bảo một suất ở đội một. Đáp lại những yêu cầu đó, bên phía Barça tất nhiên là không thể đồng ý, con số 1 triệu Euro mỗi mùa không đáng là bao nếu so với hàng trăm triệu mà đội bóng bỏ ra trên TTCN, nhưng sẽ là rất đáng kể nếu đó là số tiền bỏ ra cho một cầu thủ trẻ, một cầu thủ thậm chí chưa ra sân một phút nào trong màu áo Barça B, đó là chưa kể số tiền 2 triệu Euro phí chuyển nhượng mà bất kì đội bóng nào cũng phải bỏ ra cho FC Tokyo nếu muốn đưa Kubo về. Hơn nữa, việc đảm bảo một vị trí ở đội một cho một cầu thủ bất kì là điều mà chưa có tiền lệ trong lịch sử CLB. Và rồi hai bên đã đi đến quyết định cuối cùng - đường ai nấy đi. Kubo bất ngờ đầu quân cho đội bóng đại kình địch Real Madrid C.F. trong sự ngỡ ngàng của tất cả người hâm mộ. Giải thích về cuộc chia tay này, bên phía La Masia cho rằng ngoài những yêu sách mà phía cầu thủ người Nhật Bản buộc họ phải đáp ứng thì yếu tố chuyên môn cũng là một phần nguyên nhân: ''Kubo là một cầu thủ có phẩm chất tuyệt vời, cậu ấy rất giỏi. Nhưng Take sẽ gặp những khó khăn lớn về vấn đề chiến thuật với 4-3-3 của Barça, điều này cũng cần được đánh giá." - một quan chức La Masia cho hay. Nhưng cầu thủ người Nhật Bản chưa phải là trường hợp để lại cho các Culé nhiều sự tiếc nuối nhất. Xavi Simons - chàng trai được gọi với cái tên Xavi đệ nhị khi sở hữu mái tóc giống Carles Puyol, cái tên gần giống với Xavi Hernandez và phong cách chơi bóng giống Andrés Iniesta, được xem là một trong những tài năng sáng giá bậc nhất của lò La Masia. Simons từng phát biểu một cách ngây thơ trước báo giới: ''Cháu không thể chờ để được chơi với Messi nữa, cháu phải lớn nhanh lên để được lên đội một, được chơi cùng Messi''. Thực tế thì Xavi Simons luôn là người đeo băng thủ quân cho bất kì lứa U nào mà cậu bé trải qua. Và sức hút của cậu bé cũng không hề nhỏ, bằng cách nào đó, số người theo dõi cậu trên các trang mạng xã hội đều ở một ngưỡng mà người ta không thể ngờ đến đối với một cậu bé chưa bước qua tuổi 18. Hợp đồng của Simons và Barça đáo hạn vào ngày 30/6, một bản hợp đồng mới là điều mà tất cả mọi người đều nghĩ đến, nhưng thực tế thì mọi chuyện lại không thuận buồm xuôi gió như vậy. Giống như Kubo, chế độ đãi ngộ chính là vấn đề mà Barça và Simons gặp phải. Người đại diện của cầu thủ sinh năm 2003 là Mino Raiola đòi hỏi cho thân chủ của mình số tiền lương lên tới 200 ngàn Euro mỗi năm (cao hơn nhiều người đàn anh khác đang khoác áo U19, U21), không những thế Simons phải được đôn lên Barça B, điều mà trước đây chỉ có Bojan Krikic là người được đặc cách khi đang ở độ tuổi của Simons. Đáp lại những yêu sách đó, BLĐ Barça một lần nữa nói không, mức lương họ đưa ra cho tài năng trẻ người Hà Lan là 100 ngàn euro mỗi năm và thế là một lần nữa, La Masia phải đón nhận nhiều chỉ trích từ giới báo chí khi không giữ được một trong những học viên ưu tú nhất của mình. Điều dễ nhận thấy ở cả Kubo và Simons là họ (hoặc là người đại diện) đều đòi hỏi số lương quá mức bình thường đối với một cầu thủ trẻ. Hãy thử đặt ra một câu hỏi: liệu nếu những lời đề nghị đó được chấp nhận thì các cầu thủ khác của La Masia sẽ phản ứng ra sao? BLĐ đội bóng sẽ phải chịu áp lực ghê gớm đến mức nào? Đó là chưa kể những cầu thủ ở đội một. FC Barcelona là một gia đình, yếu tố quan trọng nhất để gia đình có thể tồn tại chính là sự công bằng. Thứ hai, việc ''nhảy U'' liệu có thực sự tốt cho chính bản thân các cầu thủ trẻ - những người đang ở trong giai đoạn nhạy cảm nhất của sự nghiệp? Chúng ta thừa hiểu rằng chỉ cần sai một công đoạn thôi là sẽ phá hoại hoàn toàn sự nghiệp đầy hứa hẹn của những cầu thủ như Kubo hay Ximons. Những người hiểu rõ các cầu thủ trẻ nhất phải là HLV của họ, việc có nên thi đấu ở các lứa lớn tuổi hơn hay không, chính các HLV là những người biết rõ nhất. Thông qua hai trường hợp trên, chúng ta có thể dừng lại một chút, suy ngẫm về cái gọi là "tình yêu Catalunya, tình yêu La Masia". Phải chăng những đứa trẻ vô tội đang bị điều khiển một cách thái quá bởi những đồng tiền? Chúng ta luôn tự hào rằng La Masia luôn sản sinh ra những cầu thủ nhí với tình yêu bất diệt dành cho Barça. Vậy mà bây giờ vấn đề lớn nhất mỗi khi chia tay một cầu thủ trẻ chính là tiền và tiền. Và chắc hẳn nhiều người đều tự hỏi mình rằng cái điều khoản ''phải có một suất trong đội hình chính'' xuất hiện từ bao giờ? Chung quy lại, những cầu thủ trẻ, những cậu bé ngây thơ kia là những người vô tội, lỗi thuộc về chính chúng ta, những người ngày ngày nghĩ về những Messi, Iniesta, Xavi,..rồi lại so sánh và hy vọng rằng thế hệ sau này sẽ làm được điều tương tự hoặc ít nhất cũng được một phần của những người đàn anh. Phải chăng giá trị của La Masia đang bi thổi phổng lên khiến những cậu bé kia phải chịu vô vàn áp lực từ bên trong lẫn ngoài sân cỏ? Có một sự thật phũ phàng mà chúng ta phải thừa nhận, đó là: sẽ không có những Messi, Xavi, Busquets,.. nào nữa cả. Lứa cầu thủ vàng đó là món quà duy nhất mà thượng đế đã ban cho La Masia và cả Barça. Xin kết thúc bài viết với một câu nói của José Bakero - người đứng đầu La Masia trong một chia sẻ với tờ Mundo Deportivo: Đọc chi tiết...
 
Áo đấu thứ 2 của Barça cho mùa giải 2019-2020 chính thức được công bố ngày hôm nay. Đây là bộ áo đấu nhằm tôn vinh La Masia sau 40 năm thành lập. La Masia mở đầu được xây dựng ở trang trại Can Planes nằm bên trong công viên Sant Martí. Chiếc áo sẽ có màu vàng trang trại với đường chéo truyền thống màu Blaugrana. Đây cũng là mẫu áo Barça mặc năm 1979. Sản phẩm là một món quà tri ân của Nike và FC Barcelona đến học viện đào tạo trẻ trong suốt thời gian tồn tại vang danh của mình. Đọc chi tiết...

Trận đấu tiếp theo